ĐÃ MANG ĐI THỨ GÌ

     

*

Blog Radio: Ngoảnh lại quan sát anh (Bản Full)


Replay Blog Radio: Đừng đi nữa vì anh vẫn ở đây


Ai cũng thường ước được về bên thời học tập sinh


Ngày họ cùng im im


tanquockhang.vn - Nếu ta đã hoàn toàn có thể bên nhau những ngày nắng, vậy cớ sao ko thể với mọi người trong nhà đi nốt những ngày mưa được chứ. Mon năm ấy chúng tôi chưa tồn tại gì, nhưng cảm xúc như đã bao gồm tất cả. Hiện nay tôi đã bao gồm tất cả, nhưng cảm hứng lại chẳng có gì...

Bạn đang xem: đã mang đi thứ gì

***

Bạn thân mến! người ta thường ví tx thanh xuân như một trận mưa rào, nhưng cơn mưa nào rồi cũng trở thành phải tạnh. Đi qua hầu như cơn cảm ổm đầu đời là gần như ngày nắng bùng cháy rực rỡ của tuổi trưởng thành. Tx thanh xuân nào cũng trở thành qua đi về để lại những tiếc nuối. Mở màn chương trình mời bạn lắng nghe:

Cơn mưa tx thanh xuân đã tạnh (Tiểu Vĩ Hồ)

Lách tách, lách tách... Kế bên cửa sổ, mưa sẽ vơi dần, chỉ để lại vài giọt vơi nhàng chiếu qua tán cây bởi lăng rơi xuống mặt hiên nhà. Cơn mưa đầu mùa hè đến thốt nhiên nhưng đi cũng hối hả để lại đến con người ta những cảm hứng trống vắng mang lại lạ thường. Còn cùng với tôi, hầu hết ngày mưa như vậy, lòng tôi lại thật tĩnh lặng và trầm tư. Có lẽ rằng cũng bởi ai đó…

Tôi ngồi trong phòng, âm thầm lật giở từng quyển sách cũ nhưng mà tôi thường gọi hồi trung học. Rất nhiều quyển sách đã cũ, bao gồm đôi chút thoái chí gáy dẫu vậy chúng tràn ngập một bầu trời thanh xuân của tôi. Kỉ niệm cũ ùa về trên trang kí ức thanh xuân năm nào, có các bạn bè, gồm thầy cô, bao hàm mùa ôn thi bận bịu đầy nặng nề khăn, có tương đối nhiều thứ thật xứng đáng nhớ.

Ngón tay tôi đưa đến những trang sau cùng của một quyển sổ nhỏ thì dừng lại. Tôi tự dưng lặng đi với nhân ra thanh xuân của tôi còn có một người. Trong đầu tôi hốt nhiên thoáng đâu ra hình ảnh bóng lưng không còn xa lạ của người nào đó. Phải, cậu bạn ấy ngồi bàn trước tôi năm tôi học tập lớp 12. Giả dụ chỉ dựa vào vẻ ngoài “đẹp mã” thì không có ai biết rằng, nó là một thằng con trai nghịch ngợm, nói nhiều.

*

Hồi ấy, những lần lên lớp giờ đồng hồ ra chơi, nó những quay xuống bàn tôi mà lại nói chuyện, nói tương đối nhiều hoặc có lúc hát vu vơ một bài xích hát như thế nào đó. Bởi là các bạn bè, nên những lần như vậy, tôi đa số nể tình mà im lặng hoặc đáp ngắn gọn mang lại qua rồi làm bài tập của mình. Giọng nó cũng ko tệ, cũng hotline là hay tuy nhiên vốn dĩ tôi là tín đồ ít nói và cần thời gian học tập nên nhiều lúc tôi phải lấy không còn tự trọng cơ mà quát nó một trận. Cầm là nó lại quay lên. Nhưng dù thay nào, nói thông thường nó cũng chẳng chuyển đổi mà vẫn như vậy. Mãi rồi cũng thành quen, tôi dần trở nên thân thiết và thủ thỉ nhiều cùng với nó hơn.

Một hôm đầu mùa hạ, khi công ty chúng tôi đang học tập trên lớp để chuẩn bị cho kì thi đại học, trận mưa rào trường đoản cú đâu tình cờ ập đến. Mưa rơi rinh rích từ nền trời xám phun xuống ngôi trường cấp ba nhỏ tuổi bé của chúng tôi. Đó là cơn mưa đầu hè của tuổi 18 đẹp tươi đáng nhớ. Tôi dừng bút, nháng nghĩ ngợi một dịp rồi tiếp tục học bài. Tiếng ra chơi hôm đó, tôi thấy lạ bởi vì nó không xoay xuống vị trí tôi thì thầm cũng không hát một bài bác nào cả nhưng mà chỉ im lặng ngồi một khu vực như suy ngẫm một chuyện nào đó. Tôi còn tưởng là nó giận tôi vì hôm qua tôi nói nó hơi béo tiếng.

Sau hôm đó, tôi lấy hết can đảm, xoay lên vỗ sống lưng nó nhằm hỏi trên sao. Nó cù lại, nụ cười cùng mẫu răng khểnh rất gần gũi vẫn nở bên trên môi rồi hỏi xoáy lại tôi: “Uả chứ một ngày ko nghe giọng tao lại thấy ghi nhớ rồi à?”. Nó cười nhe răng rồi tảo lên hí quắp viết một máy gì đó. Tôi thẹn quá tức thì đấm mạnh bạo vào sườn lưng nó, kế tiếp cặm cụi làm bài tiếp.

Một lúc sau nó lại quay lại đưa đến tôi một mẩu giấy rồi quay nhanh lên nằm gục xuống bài. Tôi chần chờ một lúc rồi mới xuất hiện thêm xem. Đại não tôi như kết thúc hoạt động, tôi khựng lại rồi cảm thấy ăn năn hận rằng lý do tôi lại hỏi nó. Nét chữ eo hẹp trên mẩu giấy hiện lên thành từng dòng: “ Ừm... Bà bầu tao mất vào trong ngày mưa đầu hè nên hôm qua tao chỉ hơi ai oán thôi chứ đâu bao gồm tự kỉ đâu. Yên tâm”. Tôi quay lên định nói điều gì cùng với nó nhưng mà lại thôi.

Những hôm sau đó, đứa như thế nào đứa nấy shop chúng tôi đều hối hả ôn thi phải đã ít thủ thỉ với nhau nhưng cũng chưa hẳn là không nói gì cùng với nhau. Gồm lúc, nó vẫn quay xuống nói vài câu cùng với tôi giữa những giờ ra chơi ít ỏi. Tôi vẫn vờ như không nghe nhưng thực tình từng lời nó nói tôi gần như nghe hết sức kĩ càng.

Khoảng thời hạn phượng nở đỏ rực cả một góc sảnh trường cửa hàng chúng tôi cũng là lúc tôi nhận biết thanh xuân tuổi 18 của bản thân đã khép lại bên dưới mái trường cấp cha này. Vào hôm chia ly lớp, tôi có mang theo một quyển sổ nhỏ để lũ bạn trong lớp khắc ghi những lời lưu cây bút đáng nhớ, trong những số ấy có cả nó. Kể từ hôm ấy, tôi ko còn chạm mặt nó thường xuyên nữa mà cần ôn thi sinh sống nhà. Còn quyển sổ đó, do mắc nên tôi cũng chỉ phát âm qua rồi đem chứa trong ngăn tủ.

*

Kì thi đại học khó khăn đang qua, ý nghĩ trước tiên của tôi là call điện mang đến nó để thông tin về bài bác làm của mình. Nhưng mặc dù đã call điện tương đối nhiều lần, tôi vẫn ko thể hotline được mang đến nó. Tôi tức tối lấy xe trải qua nhà nó nhằm chửi nó một trận rằng bởi sao ko nghe máy. Sang mang đến nhà nó, thấy khóa cửa, tôi tức khắc đi hỏi mấy tín đồ hàng xóm xem gia đình nó đã từng đi đâu... Tôi đờ đẫn trên tuyến phố trở về nhà, vừa bất thần vừa tức giận.

Gia đình nó gửi sang Mỹ định cư nhưng nó lại không thông báo cho tôi đem một lời làm sao cả. Tôi chưa phải bạn nó ư? Nước đôi mắt tôi thiếu hiểu biết nhiều sao cứ xao xuyến như mong mỏi tràn ra khỏi khóe mi. Tuy vậy tôi đột nhiên trấn định lại. Lý do tôi lại bắt buộc khóc chứ. Chẳng qua chỉ là một trong những thằng bạn nói các thôi mà. đưa đi là đưa ra quyết định của nó chứ đâu liên quan gì cho mình. Hôm kia tôi về lại nhà và vẫn cố gắng sống tốt những bữa sau đó, mặc dù ban sơ tôi vẫn đang còn chút buồn. Thực ra, cảm hứng lúc đó của tớ như không đủ một thứ gì đấy vậy, một vật dụng rất đặc biệt với tôi cơ mà tôi lại quan yếu níu giữ được nó vậy. Mãi về sau tôi new nhận ra...

Tôi vẫn ngồi trong phòng, cơn mưa đã tạnh hẳn, hệt như thanh xuân của tớ đã trải qua vậy, rất nhanh và không thể nắm bắt được điều gì cả. Fan ta vẫn thường xuyên bảo tx thanh xuân là để vứt lỡ. Bởi vậy, giả dụ ta ko trân trọng nó, ko nhường mang lại nó một không gian của ngăn kí ức thời gian, nó đã trôi đi một giải pháp vô vị, tẻ nhạt. Tôi âm thầm lặng lẽ gâp quyển sổ lưu cây bút lại. Bước dần đi ra bên ngoài hiên nhà, nhìn khung trời trong xanh vẫn đầy khá thơ của mưa. Tâm tĩnh lặng mà ghi nhớ lại chiếc chữ ghi chân trang quyển sổ của tôi. Vẫn luôn là nét chữ rất gần gũi tôi nhớ, tuy vậy nó chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Tao thích mày” thuộc chữ kí của nó.

Tôi cùng nó chạm mặt nhau vào trong năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, là lúc ánh nắng rực tinh quái của cuộc sống chiếu rọi mang đến thanh xuân mếm mộ này. Nhưng mà rõ ràng, nếu ta đã rất có thể bên nhau mọi ngày nắng, vậy cớ sao ko thể cùng cả nhà đi nốt đa số ngày mưa được chứ. Tháng năm ấy chúng tôi chưa xuất hiện gì, nhưng xúc cảm như đã có tất cả. Bây chừ tôi đã gồm tất cả, nhưng cảm xúc lại chẳng bao gồm gì...

*

Bạn vừa lắng nghe lá vật dụng được gửi tới từ bạn đái Vĩ Hồ. Bạn bè mến! có những thứ đặc biệt quan trọng chỉ đến một lần vào đời. Nếu có cơ may gặp gỡ lại, liệu người yêu nhau bao gồm còn thuộc về nhau? Rốt cuộc, thời gian đã mang đi của họ những lắp thêm gì? tiếp sau chương trình mời các bạn lắng nghe:

Truyện ngắn: thời gian đã đưa đi thứ gì? (Thúy Nhân)

Thỉnh phảng phất tôi vẫn từ bỏ hỏi phiên bản thân, rằng tất cả thể chấp nhận cuộc sống cô độc cho suốt đời không? Đến bây giờ, tôi vẫn trường đoản cú tin trả lời là bao gồm thể.

Nhưng thật ra trong bất kỳ bản kế hoạch nào cũng có sai số. Planer cho cuộc sống mình càng có nhiều sai số hơn. Như tối hôm qua tôi sẽ dặn bản thân ngủ sớm, để sáng nay đi phỏng vấn thử vấn đề giữ được trạng thái tốt nhất. Tuy vậy tôi vẫn ngủ muộn, do ti tỉ rất nhiều lý do khác nhau và rồi miễn chống dậy sớm, mặc dù rất mong mỏi ngủ tiếp.

- Lý lịch em tốt như vậy, vì sao lại về việt nam kiếm việc. Mức lương công việc cũ của em bên đó gấp đôi lần chi phí lương mặt anh hoàn toàn có thể trả đến em.

- hiện ra ở đâu, về đó thôi anh. Lương có thấp hơn tuy nhiên với mức sống sinh sống đây, em có thể coi như dễ dàng sinh tồn rồi.

- Anh vẫn gửi mail thông báo cho kết quả. Cám ơn em đã tham gia bỏng vấn.

Tôi học chuyên ngành kiến thiết đồ họa sinh hoạt Anh, 5 năm học tập tập cùng rèn giũa, tất cả 3 năm tay nghề thực tiễn. Lý lịch không có vết đen cũng không quá xuất sắc, cơ mà vẫn rất có thể sống được nếu không quá kiêu ngạo, tự phụ.

Nhưng trong lòng tôi vẫn đang còn chút tự kiêu ngạo vì sự nỗ lực của chính bản thân mình trong những năm nay. So về điều kiện vật chất, tôi có thể nhìn xuống, mà lại so về phương diện tình cảm, tôi là người thất bại. Kế bên tình đầu, một chút ít xao xuyến đối với người không giống giới đối với tôi, là phần đa điều rất là vô vị. Không phải không bao giờ quên được fan cũ, cơ mà là không vượt qua được bao gồm mình.

Hòa ái, dễ dàng gần, nhưng cực nhọc thân cận. Giáo sư hướng dẫn của tôi sẽ vạch nai lưng tôi trước cả lớp, nói tôi là thành phần có thể khiến cho người khác tách bóc trần bạn dạng thân mình, nhưng tuyệt đối, một ít tế bào chết tôi cũng không để lộ. Nụ cười như bao gồm như tất cả như ko của tôi làm giáo sư cạnh tranh chịu, nhưng vì tôi là đứa tuyệt nhất không chê mấy bài giảng ngoại trừ lề của gs quá phiền, nên tôi vẫn sinh tồn suốt những năm đại học.

- Em có cần tỏ ra lạ lẫm với anh do vậy không? Đình?

- Vậy anh nói xem, bởi vì sao em phải tỏ ra quen thuộc biết anh?

*

Người phỏng vấn tôi dịp nãy là các bạn cấp 1, bạn cấp 2, các bạn cấp 3, kiêm tình nhân cũ của tôi, thương hiệu là Việt. Chúng tôi không chạm chán nhau vững chắc cũng gần 10 năm rồi. Năm đó, tôi xách vali ra khỏi đây ngay trong khi vừa tốt nghiệp cung cấp 3. Năm nay, bên cạnh chẵn lẻ ngày tháng, shop chúng tôi cũng đang ngót nghét 28 tuổi. Fan cần cứng cáp đã trưởng thành, người cần chuyển đổi cũng đổi thay. Gặp lại, bao gồm chút bất ngờ, nhưng tương tự như hai cơn gió lạ lướt qua nhau, ko thể quay đầu nhìn lại nữa.

Chúng tôi rất có thể thề non hẹn biển, mãi mãi không xa nhau. Dẫu vậy sau một lời lâm thời biệt, shop chúng tôi đã hoàn toàn có thể khoác tay một tín đồ khác, nói lời giang sơn không thay đổi như vẫn từng. Tôi hiểu hết mọi quy chế độ của cuộc đời, chỉ là khi mới bước đầu rời bỏ, chỉ là gồm chút…không cam tâm.

Việt chưa hẳn là người chuyển đổi trước, tôi cũng vậy, nhưng mà hiện thực khiến chúng tôi không thể làm sao bước cùng mọi người trong nhà nữa. Khi hiện nay thực vẫn còn đó là một tư tưởng mơ hồ, cửa hàng chúng tôi có tình yêu. Mà lại khi chiếc chảy thời gian, tung vào chân tơ kẽ tóc, cửa hàng chúng tôi chọn đối diện. Hiển nhiên, là đối diện với chia ly.

Tôi lưu giữ tôi của năm ấy, trong khi đã từng khóc siêu nhiều. Nhưng bây giờ nghĩ lại, chỉ là những mảnh ký ức cực kỳ mơ hồ, hệt như đó là câu chuyện của fan khác, chứ chưa hẳn là mẩu truyện của chúng tôi.

Chuyện marketing tôi không hiểu, cũng không thích hiểu. Ba tôi cũng không nghiền tôi nên kế nghiệp ông, phải thời niên thiếu của tôi không thể có chút áp lực đè nén nào. Hàng ngày làm bạn với cái giá tranh, cây bút vẽ cùng Quốc Việt.

Cho tới khi tôi bị đẩy quý phái Anh du học, tính đến khi dấn giấy hội chứng tử của bố, vài năm sau đấy mang đến mẹ. Trơ trọi nơi đất khách, không bạn yêu, chẳng người thân. Trường đoản cú ý thức cần trưởng thành, bởi vì đã không có gì ai để dựa dẫm được nữa. Đến khi tôi trở về đây, tía tôi, bà bầu tôi chỉ với là 2 tấm bia đá lạnh. Rêu dính đầy lên ảnh, lau mãi, lau đến khi lòng bàn tay đỏ lên cũng quan yếu nào sạch mát được.

Bạn hỏi sao tôi không về? lúc đó, tôi ko đủ đk để về, đến khi có thể về, chân lại vì chưng một tại sao nào kia không bước nổi. Đến bây giờ, so với những câu hỏi đã qua, tựa hồ nước như sẽ trăm năm. Bị thời hạn vùi lấp, bị ý chí bào mòn, trái tim chỉ rất có thể đập như tín đồ ta nối ống duy trì hơi thở. Chầm chậm bò qua thời cuộc, chầm chậm thấy mình già đi. Một tấc cao lên, một tấc nguội lạnh.

Xem thêm: "Mê Tít" Hướng Dẫn Xịt Nước Hoa Đúng Cách Cho Nam Chuẩn Men, Cách Dùng Nước Hoa Cho Nam

Mà vì sao tôi không thể nhà để về, chẳng qua nguyên nhân là vài mưu toan của không ít con người có cái mỹ danh là yêu mến gia. Mà lại trùng thích hợp vô số lần, liên quan đến gia đình của Quốc Việt. Nghĩ về cũng không buộc phải nghĩ, lý do gì chúng tôi chia tay. Vì sao gì sau mười năm dài, tôi lại xem anh ấy như một tín đồ xa lạ.

*

- giả dụ em muốn, anh đang viết mail chớp nhoáng báo hiệu quả phỏng vấn thất bại.

- Vậy nguyên nhân lại không thông tin thành công?

- Đó chưa phải là vật dụng em muốn!

- Là thiết bị em muốn! Cứ coi như anh mất trí nhớ, em đã và đang quên, vậy là có thể tự do hít thở rồi.

- Trương Đình!

- Quốc Việt! Anh đừng nghĩ anh còn phát âm được em! đồ vật em mong đã chẳng còn là bầu trời đầy mây hồng nữa rồi!

- chũm rút cuộc em mong mỏi gì?

- thiệt ra cũng không tồn tại gì khổng lồ tát, em muốn thường xuyên tồn tại.

Một tuần sau đó, tôi chấp thuận đi làm. Công ty mỗi tầng là một trong những phòng ban không giống nhau. Phòng thi công là phòng rộng nhất, đủ cho trung tâm hồn nghệ sĩ bay bổng. Bạn thì thừa bê tha, tín đồ lại chú trọng tiểu tiết đến từng mẫu cúc áo.

Tôi không trọng đái tiết, cũng không thật buông thả, đề nghị nhìn kha khá giống một thư ký hơn là bé chiên của sự sáng tạo. Dẫu vậy đủ loại tín đồ mới tạo cho một số đông hoàn chỉnh, có bạn ruột để không tính da, cũng buộc phải có người âm trầm. Nói chung, không thực sự khó nhằm hòa nhập vào trong 1 tập thể lấy sáng chế và mớ lạ và độc đáo làm kim chỉ nam.

Từ lúc đi làm việc đến giờ, tôi chưa va mặt Việt mặc dù cho là trong thang máy. Tôi cũng không thế tránh khía cạnh anh, vì với tôi có chạm chán hay ko cũng chỉ vậy? Tôi gọi anh ấy, vốn dĩ là một tín đồ giàu tình cảm, dù năm tháng có bào mòn đi sơ trọng tâm ban đầu, nhưng xảy ra nhiều chuyện đến vậy, không cảm giác áy náy, có lỗi bắt đầu lạ.

Ừ té ra trên quả đât vẫn còn người quan tâm đến cảm dấn của tôi. Chúng ta hỏi tôi có cảm giác thế nào? thiết yếu là, khi bạn đợi mưa tạnh sống trạm xe cộ buýt, có fan bước cho tới nhét vào tay bạn một mẫu ô.

Nhưng tín đồ nhận được chiếc ô, lại muốn thường xuyên ở trạm xe, đợi trời quang mây tạnh.

Nhưng ngần ngừ từ đâu, tin đồn tôi là nữ giới cũ của Việt vẫn lan ra khỏi phạm vi chỉ hai tín đồ biết. Tôi bình thường cũng không niềm nở lắm, nhưng lại vẫn hơi nhạy cảm đối với ánh nhìn người khác chú ý mình.

- Nghe nói Đình trong phòng mình là người yêu cũ của sếp Việt á!

- Vậy hả? mà lại thấy có bất minh gì đâu!

Tôi nghe rõ đoạn hội thoại buốn chán này sống phòng trà nước, tôi ở trong pha ly cafe nên không có ai phát hiện. Bình thường thì fan ta đã phản ứng như vậy nào đối với trường hợp này? Trốn kị à? Cũng vừa lòng lý? cơ mà trốn kiêng thì có ích gì? Được bao lâu? cùng dù gì nó cũng là sự thật…

- Đã nói là bạn cũ, tức là đã cũ rồi, còn rất có thể mờ ám gì nữa?

Tôi cất giọng các đều, hẹp không nhỏ, như thể xác nhận, mà cũng như là lấp nhận. Mang đến họ một đáp án, đó là để ngăn chặn tam sao thất phiên bản qua miệng tín đồ đời. Bao hàm chuyện vì không có kết thúc, mà biến hóa một vụ việc lớn hơn, như một căn bệnh mạn tính vậy, làm mòn con fan qua từng ngày.

*

Người ta nói khi chúng ta hạnh phúc, thời hạn sẽ trôi siêu nhanh. Nhưng khi bạn bận sấp mặt vị công việc, thời gian cũng trở nên cướp đi tuổi tác của người sử dụng trong vô tình. New đó, nhưng đã tiệc tất niên rồi, công ty cũng rất chịu chi, để hẳn tiệc buffet ở trong nhà hàng. Đúng là công ty quảng cáo, tiệc tùng cũng lắm mẫu mã cách. Vừa hay, tôi chính xác là thích các loại tự chọn như vậy này. Đứng để ăn, gồm hề gì, khi chúng ta đụng nên deadline, thì cũng nên vừa làm cho vừa ăn.

Sau khi chỉ đạo đọc và phát biểu bảy bảy tứ chín văn bạn dạng kiểu mẫu, thì buổi tiệc mới xác nhận bắt đầu. Tôi một tay cầm cố đĩa, một tay ráng nĩa nhằm chinh chiến. Dẫu vậy ăn ngừng rồi, lại chẳng biết làm những gì tiếp theo. Đành lựa chọn 1 chai bia độ hễ thấp, ra ban công vừa uống vừa ngắm sao trời. Vừa tệ, lúc này nhiều mây, trời lại đèn kịt, chỉ rất có thể cảm nhận được từng đợt gió sượt qua da thịt.

“Công việc ổn chứ?”

Là giờ đồng hồ của Việt, tôi ko mấy bất ngờ, cũng không xoay đầu lại. Chỉ gửi chai bia lên môi, làm một ngụm, chân phải đá dịu lên lang cang hai cái, thanh đồng cong cong hai tiếng như núm lời đáp.

“Em đáp lời cấp cho trên một ít thì chết sao?”. Chắc hẳn rằng Việt sắp đến hết kiên nhẫn với tôi mất rồi, tôi cũng ko kiên nhẫn ở đoạn này nữa, tuy thế vẫn trả lời.

“Tốt ạ, sếp Việt! đãi ngộ doanh nghiệp rất tốt, tư bản nhưng vẫn có tình người, làm một năm tăng ca 200 ngày, cơ bạn dạng vẫn sống được!”

“Lời nói em lúc nào thì cũng phải có dao thì mới có thể được sao?”

“Không bắt buộc là lời nói, mà lại là dao, thiệt sự ước ao xiên anh một cái, sau đó bỏ đi thiệt nhanh!”

“Em vượt đáng!”

“Nếu xét về chi phí căn hậu quả, thái độ này của em đã tốt nhất rồi. Còn trường hợp anh ao ước em nịnh nọt như một cấp cho dưới đúng nghĩa, thì anh tìm sai người, là tại anh, không tương quan gì mang lại em!”

Nếu như là mười năm trước, nếu như ngơi nghỉ thời điểm cửa hàng chúng tôi đều còn cực kỳ trẻ, thì mẩu chuyện này sẽ không xong trong im lặng. Chắc hẳn rằng là sẽ bào chữa nhau cho mặt mày đỏ tía new thôi. Nhưng công ty chúng tôi bây giờ, đã từng đi một vòng tròn lớn, mà lại đường ray đã gồm thêm lối rẽ, rẽ thay nào cũng không kiếm được thiết yếu mình của ngày trước. Mà gồm lẽ, cả hai vẫn chẳng mong muốn tìm.

Hình như công ty chúng tôi đã tĩnh mịch rất lâu, dường như là 10 phút, cơ mà một khi sẽ để bầu không khí tràn vào, một phút trôi qua thiệt sự cực kỳ ngột ngạt.

“Thời gian qua em đã làm cho gì?”

“ Chẳng buộc phải anh vẫn xem qua CV của em rồi à? Em nghĩ về nó khá đưa ra tiết!”

“Anh mong nghe em kể, các thứ không tồn tại trong CV ấy!”

“À…”

“Sao?”

“Nhàm chán lắm, mà lại thật ra là em ko nhớ được nữa, còn nếu như không liên quan mang lại công việc, thì toàn hầu hết thứ lông con kê vỏ tỏi, không đáng nhắc!”

“Vậy, em vẫn một thân một mình à?”

*

Khi hỏi câu này, Việt tất cả chút dè dặt, mà lại tôi phát âm sự dè dặt của anh ý ấy đến từ đâu. Mặc dù sao, chuyện vẫn từng, vốn là từng đã, cần thiết xóa được!

“Tính phương pháp của em không làm người ta thích dài lâu được, nói đúng mực hơn là không thích hợp để yêu thương đương tuyệt kết hôn. Mới đầu fan ta đang thấy thú vị, nhưng sau đấy đang thấy mệt mỏi mỏi”.

“Tức là đã có lần thử, còn không hề ít lần, dẫu vậy không được! À anh còn đoán được em lẻ loi cũng thọ rồi, cần không?”

“Thông minh, không hổ là sếp!”

“Em bớt giỡn đi!”

Tôi cười, mỗi lần khiến cho anh bối rối thì tôi lại cực kỳ vui. Bên cạnh đó đây là lần đâu tiên tôi cười cợt với anh sau bao nhiêu năm như vậy. Không hiểu nhiều sao, tôi lại tự dưng rất ghi nhớ một Tạ Quốc Việt của thời niên thiếu. Hiện nay thực và quá khứ đan xen nhau, ngoài ra nếp nhăn ra, còn xuất hiện của lắng đọng và dằn xé. Nhưng mà ở ngay giây phút trên bầu trời đầy pháo hoa năm mới này, tôi chỉ cần một fan đứng cạnh bên.

- Rốt cuộc thời hạn đã đem đi thứ gì của em?

- chắc chắn là yêu hận, vừa yêu vừa hận, băn khoăn từ lúc nào em làm cho rơi nó sống dọc con đường về rồi.

- Thế hiện giờ em biết gì?

- Biết mình rất cần được sống thiệt tốt, chũm thôi!

Bạn đoán xem tôi và Việt có trở lại với nhau không? Nhưng chắc hẳn rằng không đề nghị đoán, mọi tín đồ cũng biết rồi. Câu vấn đáp là không.

Giữa bọn chúng tôi, có vô số thứ, mà mỗi thiết bị đều khiến cho chúng tôi ngày càng ra đi nhau hơn. Tôi nhung lưu giữ anh của ngày còn chung đường đi học, anh không hiểu tôi ở hiện tại tại, luôn có những thắc mắc và tôi thì không muốn trả lời.

Tôi đơn độc là thật, tuy thế tôi đủ tỉnh táo để biết mình yêu cầu gì. Khi nghĩ vượt nhiều, thì trung ương hồn đang cần một ít ngây ngô với điên cuồng, mong muốn vào một ngày như thế nào đó, sẽ có được người bỏ qua lý lẽ cuộc đời để yêu thương một fan như tôi.

Nghe nói, yêu khôn xiết mệt mỏi. Nhưng mà không yêu, con người ta lại bập bềnh như mây trời, trôi vô định, tan trong vô chừng. Buộc phải là, tôi vẫn còn hi vọng.

Về phần Việt, thiệt ra tôi bắt buộc nhập anh ấy làm cho một với những điều mà gia đình anh ấy đang làm, nhưng nhiều khi tôi thích giầy vò anh ấy một chút, để mình vui, để anh ấy bớt cảm xúc hổ thẹn. Người như anh ấy, xứng danh có được hạnh phúc, dù là đến muộn. Tôi biết, còn nếu không trở về đây, tôi đã mãi là tảng đá cản mặt đường ở trong thâm tâm anh ấy. đề nghị tôi đã quay lại, dù chẳng gồm ai đợi, tuy thế là cho nhau một câu trả lời.

*

“Không thể, cũng ko được!”

Con bạn tôi không có khái niệm về không gian, đề xuất câu “Sinh ra ở đâu, về đó thôi anh. Lương tất cả thấp hơn tuy vậy với mức sống ngơi nghỉ đây, em hoàn toàn có thể coi như thuận lợi sinh tồn rồi.” chỉ là một khẩu ca dối.

Có thể nói, lần này là tôi về bên để liên tiếp ra đi. Chúc phúc mang lại người, cũng chúc phúc đến mình. Non xanh còn đó, nước biếc rã dài, ngày tháng đổi thay, sau này gặp gỡ lại. Chỉ là, sau này chạm mặt lại, độc nhất vô nhị định yêu cầu ngày một xuất sắc hơn.

Hơn 1 năm trước, tôi nhận ra một email mời họp lớp cấp 3 từ chúng ta cũ. Hơi bất thần vì mười năm rồi vẫn tồn tại người kiên nhẫn gửi mail giỏi tin nhắn hằng năm mang đến tôi. Từ lúc xuất ngoại mang đến bây giờ, tôi trước đó chưa từng trở về, cũng ko rep mail. Tuy vậy lần này, người bạn đó giữ hộ kèm thêm 1 tin nhắn “Có người vẫn chờ bạn trở về!”. Không nghĩ cũng biết, “có người” là nói đến ai.

Xem thêm: Nam Nữ Sinh Năm 1999 Mệnh Gì, Tuổi Con Gì Hợp Với Hướng Màu Sắc Nào ?

Hai tám tuổi, tôi vẫn còn một chút bồng bột, nhưng cũng không hẳn là thao tác không có chân thành và ý nghĩa gì. Ít nhất, tấm gương phía sau bội nghịch chiếu hai người ở ban công, chưa hẳn là ánh sáng đối chọi sắc hay bất minh lạnh lẽo. Thời hạn đã mang đi thứ gì? có lẽ rằng là tôi của không ít năm về trước, chắc rằng là không đưa đi gì cả, chỉ trả mang lại tôi một câu trả lời, là nắm giữ hay buông…

Cám ơn, vì bọn họ đều tất cả thể ban đầu lại. Rồi sẽ sở hữu được một ngày mai khác, giỏi đẹp hơn bây giờ.